Kunshan 2016 — Khoảnh khắc vĩ đại nhất của cầu lông châu Âu tại đồng đội nam
Kunshan 2016 sẽ mãi gắn liền với khoảnh khắc vĩ đại nhất của châu Âu tại một giải đồng đội cầu lông. Đó là nơi Đan Mạch hiện thực hóa giấc mơ đã ấp ủ bao năm — lần đầu tiên vô địch Thomas Cup.
Trong số nhiều người đóng góp vào chiến thắng đó, Hans-Kristian Vittinghus là cái tên gắn liền không thể tách rời với khoảnh khắc đăng quang — chính anh là người mang về chiến thắng quyết định ở trận thứ năm của chung kết trước Ihsan Maulana Mustofa của Indonesia.
Không chỉ ở chung kết, xuyên suốt hành trình của Đan Mạch, Vittinghus đều xuất hiện đúng lúc nhất khi đội cần nhất: ở tứ kết gặp Nhật Bản khi tỷ số đang là 2-2; ở bán kết gặp Malaysia khi Đan Mạch đang thua 0-2; và một lần nữa ở chung kết khi tỷ số lại về 2-2.

Mười năm sau khoảnh khắc đó, Vittinghus — nay là HLV đơn nam của Đan Mạch — nhìn lại:
“Tôi gần như mất ý thức ở những điểm cuối cùng” — Vittinghus kể lại trận chung kết lịch sử
“Tôi vẫn còn rất nhiều ký ức đẹp từ thời điểm đó. Tôi đã thi đấu trận cuối trong trận chung kết — đó là khoảnh khắc không thể tin được trong sự nghiệp của tôi. Và vài cú đánh cuối cùng trong trận đó… thực ra tôi vẫn không — tôi gần như mất ý thức ở cú cuối. Tôi đã nói điều này trong các cuộc phỏng vấn trước, nhưng khi còn 3, 4, 5 điểm trước khi thắng, tôi đã có cảm giác rằng tôi sẽ thắng trận này, và chúng tôi sẽ lần đầu tiên trở thành nhà vô địch Thomas Cup. Tôi nhớ mình quay lại nhìn các đồng đội sau sân và thấy mọi người đang phát điên lên vì sung sướng. Đó là cảm giác không thể tin được khi đứng trên sân biết rằng điều gì sắp xảy ra trong một hai phút nữa,” Vittinghus chia sẻ.
Huấn luyện viên Kenneth từng phải quát anh tập trung lại khi Vittinghus bắt đầu nhìn về phía khán giả và đồng đội. “Ông ấy nói vậy khi tôi đang dẫn 16-7 hay khoảng đó. Và khi đến 20-7, tôi lại quay về phía ông và hỏi: Tôi có thể ăn mừng được chưa? Tôi chắc chắn rằng không thể sai được nữa rồi. Nhưng ông ấy thực sự không muốn tôi ăn mừng trước khi chắc chắn 100%. Hợp lý thôi. Bây giờ đã là HLV, tôi hoàn toàn thấu hiểu cảm giác của ông lúc đó.”
“Tôi luôn có ba giấc mơ — Thomas Cup là giấc mơ tôi thực hiện được”
“Tôi luôn có ba giấc mơ trong sự nghiệp: vô địch Olympic, vô địch All England, và vô địch Thomas Cup. Tôi đã không thành công ở hai cái đầu, nhưng tôi đã giành được Thomas Cup. Và ngay cả bây giờ khi nói chuyện với bạn, tôi vẫn có thể nổi da gà khi nghĩ đến điều đó. Đó là ký ức và khoảnh khắc mà tôi chắc chắn sẽ mang theo mãi,” anh nói.
“Tôi vẫn thường được hỏi về điều đó từ các fan cầu lông Đan Mạch, fan cầu lông châu Âu, vì đây là khoảnh khắc lớn không chỉ trong lịch sử cầu lông Đan Mạch mà còn của cả châu Âu. Nhưng điều tôi luôn muốn nhấn mạnh: đó không chỉ là khoảnh khắc của riêng Hans-Kristian. Đó là khoảnh khắc của toàn bộ cộng đồng cầu lông Đan Mạch, tất cả 10 người trong đội và toàn bộ ban huấn luyện.”
Sáu lần được trao trách nhiệm sống còn — Sáu lần chiến thắng
Vittinghus thừa nhận anh không được biết đến là người đặc biệt bền tâm lý trong sự nghiệp. “Tôi có lẽ đã thua nhiều hơn thắng trong những trận đấu sít sao. Nhưng với tôi, đó là một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ — chứng minh cho bản thân rằng tôi thực sự có thể thi đấu dưới áp lực này và mang lại kết quả tốt nhất.”
“Tôi đã thi đấu sáu trận cho Đan Mạch trong tình huống 2-2 hoặc khi đội đang thua 0-2, 1-2. Sáu trận sống còn và tôi thắng cả sáu. Đó là kỷ lục mà tôi rất tự hào. Nó cũng chứng minh rằng dù không phải lúc nào tôi cũng thi đấu tốt khi áp lực lớn, tôi đã làm được điều đó nhiều lần cho đội tuyển quốc gia,” anh kết luận.

